🥍 Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em

Kỷ luật là sức mạnh, không ai giỏi lên chỉ trong một ngày và không ai một ngày trở thành người tài giỏi. Chúng ta thường quá quen thuộc với câu nói: “Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản”. Thực chất, việc có vượt qua được sự nản chí hay không phụ thuộc vào sức mạnh nội tại của mỗi con Đọc sách truyên Cả đời chỉ cần một người là em - Chương 05-06 Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm . Cả đời chỉ cần một người là em - Chương 05-06 Full online| Đọc sách truyện hay tại Gác Sách truyenfull Trong trường hợp áp dụng "Quyền con trưởng" một cách triệt để, nếu "Heir apparent" là nam giới và qua đời trước vị Vua đương nhiệm, song người ấy không có con trai mà chỉ duy nhất một con gái, thì quyền kế vị của người cha thông thường cũng vẫn sẽ truyền cho con gái Trang chủ. Truyện Ngôn Tình. Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em. Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian. Thể loại: Truyện Ngôn Tình. Nguồn: Edit: Lạc Bối Bối. Tình trạng: Hoàn Thành. Lượt đọc: 3184. Cập nhật: 25/11/2015. Quyển 2 - Chương 1 - Nước đổ khó hốt lại. Chương 2 - Bà xã à, hiện tại anh chỉ yêu em. Chương 3 - Lưu lại cho em chút kỷ niệm. Chương 4 - Đêm nay phải dỗ dành cô ấy. Chương 5 - Điên cuồng xâm chiếm. Chương 6 - Loại nguy hiểm. Chương 7 - Tôi muốn cho cô xuống địa ngục Nội dung mô tảHôm nàng đi lấy chồng nước mắt tôi như dòng sông không mình không được khóc bởi vì mình là đàn ông Trạm BeatLượt thíchLượt xem2022EM Ca khúc Người Thương Em Cả Đời Em Xua Đuổi do ca sĩ Như Việt thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ.Các bạn có thể nghe, download (tải nhạc) bài hát nguoi thuong em ca doi em xua duoi mp3, playlist/album, MV/Video nguoi thuong em ca doi em xua duoi miễn phí tại NhacCuaTui.com. Vì dòng đời là ngắn ngủi và biển người sâu rộng lắm, nên em chỉ cần anh sẵn lòng ở đó và đợi em thôi, được không? Em chỉ cần một người nào đó ở bên cạnh, sẵn lòng chờ đợi, sẵn lòng chia sẻ. Người đó là người em thương, là người yêu thầm lặng đến và Đánh giá: 7.3/10 từ 34 lượt. Thể loại: Hiện đại. Edit + Beta: Mit Fly. Anh thấy cô liền nảy sinh hứng thú. Cô đối với anh cũng là động tâm. Thế nhưng cô phát hiện ra rằng anh tiếp cận cô vì đánh cuộc. Điều này khiến cô thực sự đau lòng. Cô quyết định không để ý kfmU. Trước cửa một khách sạn năm sao cao cấp đông kín xe hôn lễ, có vẻ hôm nay lại có một cặp đôi bắt đầu bước vào cuộc sống hạnh phúc. Khắp nơi tràn ngập tiếng hoan hô, tiếng cười nói, khiến cho mọi người đều cảm nhận được chút tư vị ngọt ngào của hạnh Tình nhìn mẹ đứng bên cạnh một bên chào đón khách, một bên giới thiệu mình, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười. Cô không dám cười, vì đây là do tại cô mà ra."Đây là Chung Tình à, đã lớn như vậy sao. Nếu gặp trên đường, có lẽ cũng không nhận ra." Đây là bác hai, mẹ vừa giới thiệu như vậy. Chung Tình tao nhã mỉm cười, "Chào bác hai." Thật sự không thể trách cô, ở nước ngoài mười năm, họ hàng thân thích trong trí nhớ của cô đều dừng ở năm mười tám Chung – Tiêu Tố Tâm – vỗ vỗ trán Chung Tình, "Đứa nhỏ này mấy hôm trước vừa mới về, khi rảnh sẽ đến thăm các bác."Bác hai cười nói, "Chung Tình xuất sắc được xuất ngoại, nhiều năm như vậy, bác còn nghĩ đã định cư bên kia luôn. Cháu kết hôn chưa?"Chung Tình nhìn ánh mắt thân thiết của bác hai, nháy nháy mắt, "Chưa ạ." Quả nhiên, trở về nước vẫn còn có người quan tâm đến vấn đề cá nhân của tức trên mặt bác hai lộ ra vẻ lo lắng, "Cháu xem em cháu cũng đã kết hôn, cháu phải nhanh lên mới được." Chung Tình ôm mẹ, cùng đáp lời. Mẹ gọi người đưa bác hai vào, sau đó vỗ nhẹ lên tay cô, "Đừng nghĩ nhiều, bố mẹ không thúc giục con." Chung Tình cảm động nhìn mẹ, "Con biết bố mẹ không ép buộc con." Trước kia như thế, hiện tại vẫn không thay Tình buông tay mẹ, "Con đi xem Tiểu Duệ thế nào." Nếu phải đứng đón tiếp họ hàng thân thích, cô muốn đi xem chú rể của ngày hôm nay, em trai đáng yêu Chung ra đến cửa, đã nhìn thấy Chung Duệ anh tuấn ôm cô dâu nói nhỏ vào tai, rất ngọt ngào. Nhìn thấy cô, anh khẽ phất tay về hướng cô. Chung Tình đến gần, cẩn thận xem xét, sau đó gật gật đầu, "Quả nhiên rất tuấn tú." Chung Duệ miệng nhếch lên, có vẻ đã sớm thành thói quen được người khác khen ngợi. Chung Tình lại nhìn về phía cô dâu, không thể tin được Tiểu Duệ đã kết hôn, nó mới 26 tuổi. Khó trách người khác đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cô, cô so với Tiểu Duệ lớn hơn hai tuổi, cô chưa lấy chòng, mà em trai đã kết hôn trước, quả thật khiến người ta quan Duệ nhìn chị, ánh mắt chợt loé lên, kéo cô đến gần, hạ giọng nói nhỏ vào tai cô, "Em vừa nhìn thấy anh Tưởng."Chung Tình ngẩn ra, ngay sau đó mỉm cười, "Phải không?" Chung Duệ kết hôn, anh không có khả năng không Duệ nhìn chị, nói nhanh, "Anh ấy ngồi cách xa chị, chắc là không thấy được."Chung Tình cười khẽ, "Có cần như vậy không? Chị đâu có ăn thịt người." Cô vỗ vỗ vai em trai, xoay người đi Duệ nhìn bóng dáng chị, trong lòng thở dài, cô dâu giật nhẹ vai anh, làm sao vậy? Một ngày vui như hôm nay, chuyện gì khiến anh thở dài? Chung Duệ mỉm cười an ủi, không có việc gì. Ánh mắt anh hướng vào trong, hy vọng chị thật sự không Tình mỉm cười bước vào trong, cô không hề cố ý tránh Mạnh Tưởng. Từ trước khi quyết định về nwocs, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để gặp lại anh, bố mẹ và Tiểu Duệ quả thật là lo lắng quá nhiều, chuyện cũ năm ấy,cô không nói đến thì có lẽ anh cũng đã quên. Không sao cả, gặp lại sẽ là bạn bè.–"Tiểu Tình."Chung Tình ngẩng đầu nhìn người con trai trước mặt, chậm rãi mỉm cười, "Xin chào, Mạnh Tưởng."Cô nhìn người con trai vừa xa lạ lại vừa quen thuộc trước mặt, trong trí nhớ hiện lên hình ảnh so sánh. Quả nhiên, thời gian dễ dàng thay đổi một người. Anh trưởng thành hơn, khoé mắt mang một chút tang thưong, khuôn mặt góc cạnh như tôn thêm vẻ nam tính của anh. Hơn nữa đôi mắt kia, ngoài hàng lông mi dày vẫn như cũ, ánh mắt thâm trầm u uẩn đối với cô hoàn toàn xa lạ. Cô khẽ cười trongl òng, trước kia anh không như vậy, hoàn toàn không Tưởng ôn hoà nở nụ cười, "Em khoẻ không?" Trong lúc cô quan sát anh, anh cũng thầm đánh giá Tình hơi sững lại trong nháy mắt, gật gật đầu, "Khoẻ lắm." So với tưởng tượng của cô, họ gặp lại có vẻ khá bình thường."Em về bao lâu?" Mạnh Tưởng vẫn nhìn cô, mỉm mắt Chung Tình chợt loé lên, mỉm cười, "Còn tuỳ tình hình." Câu trả lời ba phải đáp án thế nào cũng được, không phải cô không muốn trả lời, mà là do chính cô cũng chưa nghĩ Tưởng suy nghĩ một chút rồi gật đầu, "Hy vọng có cơ hội ngồi với nhau." Giọng anh bình thản, không có chút miễn cưỡng nào. Cô gật gật đầu, "Vâng."Ánh mắt Mạnh Tưởng hướng về phía sau cô, lễ phép chào, "Mẹ nuôi." Tiêu Tố Tâm chạy tới bên cạnh Chung Tình, ôm eo cô, gật gật đầu với Mạnh Tưởng, "Mạnh Tưởng, bố mẹ con đâu?" Mạnh Tưởng nhìn ra sau lưng, "Ở bên trong ạ." Nói xong mắt nhìn Chung Tình, nhưng lại nói với Tiêu Tố Tâm, "Mẹ nuôi, mẹ ở đây, con vào trước." Nói xong xoay người bước vào phòng Tình cảm giác mẹ ôm xiết lấy eo mình, cô nhìn mẹ, khuôn mặt bà có chút lo lắng, "Hôm nay là hôn lễ của Tiểu Duệ, Mạnh Gia chắc chắn sẽ đến." Chung Tình cười cười, "Vậy cũng tốt, con đã lâu không gặp bố nuôi, mẹ nuôi, con thật sự rất nhớ họ." Tiêu Tố Tâm kéo tay Chung Tình, "Nếu con có thể phớt lờ Mạnh Tưởng, chúng ta đi chào họ." Bà không muốn con gái mất Tình xoay người ôm hai vai mẹ, thật tình nói, "Mẹ, mọi người đừng lo lắng. Bọn con không sao, vừa rồi có hàn huyên một chút, mẹ cứ yên tâm." Biết người nhà đều lo lắng cho cô, sợ cô trở về không thoải mái. Kỳ thật căn bản không có, không biết là vì đã lâu không gặp, hay vì hình bóng anh trong lòng cô đã phai nhạt dần, cô thật sự có thể cùng anh bình thản hỏi thăm nhau."Tiểu Tình," Tiêu Tố Tâm nhìn cô, "Nó biết con sẽ không đi nữa sao?" Chạm mặt một hai lần không phải vấn đề, nếu Tiểu Tình quyết định về nước, cơ hội hai người chạm mặt nhau rất nhiều, bà lo lắng Tiểu Tình sẽ khó xử."Anh ấy không biết." Chuyện này có bắt buộc phải nói cho anh biết không? Sau này chạm mặt, tự nhiên sẽ Tố Tâm thở dài, "Tóm lại một câu, không nên miễn cưỡng chính mình." Nhìn Chung Tình cười cười gật đầu, Tiêu Tố Tâm cũng không nói thêm nữa. Chuyện bọn trẻ, họ không nên xen vào sâu quá, về sau thế nào cũng tuỳ thuộc vào duyên phận của hai đứa, chỉ hi vọng sẽ không giống như trước đây đó, Mạnh Tưởng và Chung Tình không có cơ hội nói chuyện nữa. Bởi vì bố mẹ hai nhà Mạnh Chung kết hợp rất ăn ý, che chắn giữa họ, không cho họ có cơ hội nói Tình ngẫu nhiên đảo mắt, nhìn thấy Mạnh Tưởng cười thanh nhã, cô bỗng hoảng hốt, đây là anh sao? Một Mạnh Tưởng duy ngã độc tôn, tự nhiên lại có ngày thu bớt khí phách, tạo cho người ta cảm giác ôn hoà. Chung Tình cười cười, mấy lần đối mặt đêmnay, hình ảnh anh trong trí nhớ cô đã được sửa lại một chút, anh hiện tại thâm trầm như biển sâu, hơn nữa cặp mắt kia, nhìn không ra một tia khí thế bức người. Cùng đọc truyện Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốcSuốt đời chỉ yêu emConvert muacauvongEdit Lạc Bối BốiKhi một sinh mệnh sinh ra lại có một sinh mệnh ra đi...Một quy luật của tự nhiên, rất đõi bình thường, như việc cái cũ không đi sao cái mới tới. Chỉ là đây là một sinh linh bé bỏng, chưa kịp nhận yêu thương lại vội vã xa rờiCả anh và cô vì một thời bồng bột, mà trả giá cả yêu thương, đổi lại là đau lòng, là dằn vặtAi cũng lựa chọn một con đường riêng cho mình, người chọn cách trốn tránh, người chọn cách ra điNhớ lại thuở nhỏ, cô lúc nào cũng theo đuôi anh nhưng anh lại không đếm xỉa tớiVậy mà khi thiếu thời, anh ngược lại bá đạo muốn giữ cô làm của riêng, chỉ tham lam đôi mắt cô con tim cô và tâm hồn cô đều chỉ chứa mình anhAi cũng ngỡ đối phương không yêu thương mình, ai cũng ngỡ mình chẳng bao giờ còn có thể gặp lại nhau được nữa, cũng ngỡ rằng nỗi đau khôn nguôi ấy sẽ mãi khắc ghi và tình yêu từ thuở bé mãi chẳng còn cơ hội nối liền hai con tim tan vỡCó lẽ tuổi trẻ dại khờ, nhưng hôm nay, không phải yêu thì là gì? Hai người vốn yêu nhau, lại chỉ có thể yên lặng chờ đợi. Họ yêu nhau sâu đậm như vậy, lại không có cách nào đến gần đối phương. Có thể hay không, cho họ gần lại một chút, có thể hay không, cho họ nhận ra trái tim nhau. Có thể hay không, khi nhìn nhau, không hề là mộng ước, có thể hay không, vứt bỏ tất cả, không trói buộc, không có gông có tình yêu nào là thuận buồm xuôi gió, tình yêu đẹp phải qua quá trình tôi luyện. Con người ta nhiều người vô tình bỏ qua nhau, nhưng cũng vô cùng nhiều sự trùng hợp. Họ đã từng bỏ lỡ mười năm, nhưng duyên phận họ, từ lúc đó đã bắt đầu. Còn lại, là họ mười năm sau…. Nước chảy thành sông. Cho dù nước chảy thành sông nhưng đường chảy thật sự rất dài. Bôn ba trong tình yêu, thỉnh thoảng nhìn lại nhau, lướt qua một ngọn núi cao thăm thẳm, nhất định sẽ đến được hạnh phúc. Chung Tình đi làm bằng lái xe, vốn đã có tám năm đi xe, kỹ thuật lái xe được công nhận không có vấn đề gì. Cầm quyển sổ xanh, Chung Tình lôi Tiểu Duệ ra ngoài lái xe đi lòng vòng. Cô hiện tại cần phải làm quen với đường phố thành phố W, dù sao đi xa lâu như vậy, rất nhiều chỗ không biết đi như thế Duệ nhìn cách lái quen thuộc của cô, ở bên cạnh trêu ghẹo, "Tốt lắm, chị có thể tự lái xe ra ngoài. Trăm ngàn đừng có dạo quanh quẩn khắp cả nước, nếu không bố sẽ lải nhải." Anh biết chị thích tự do, hơn nữa cô rời nhà lâu như vậy, mọi người đều nhớ cô, mong cô có thể yên ổn ở nhà."Chị đã tìm được việc." Chung Tình trừng mắt liếc em trai, nói móc cô như vậy, dù cũng có phần đúng sự thật. Được rồi, cô biết mọi người nghĩ gì, vì vậy lần này về cũng là báo đáp lại. Tiểu Duệ kết hôn đã có nhà riêng, cô và bố mẹ ở cùng một nhà cũng đủ, không nghĩ sẽ tìm nhà khác. Cô vẫn còn chút lòng hiếu thuận."Chị đúng là trâu, không phải người ta chọn chị, lại là chị chọn người ta." Chung Tình lừ mắt liếc em trai, tiểu tử này trước đây rất ít nói, hiện tại mồm miệng lại nhiều như vậy. Lòng người quả là dễ thay đổi!"Ngày mai đi làm, em nghe nói đến Sĩ Đạt chưa?" Chung Tình miệng nói, chân đạp ga, xe tăng tốc. Tiểu Duệ hơi dựa ra sau, mắt nhìn về phía trước, "Có nghe qua, công ty ấy rất có danh tiếng, nghe nói gia thế anh ta cũng rất tốt, sao chị không chấm luôn anh ta đi?" Tuy rằng bố mẹ không cho hỏi, vấn đề này vẫn ngứa ngáy trong lòng anh, khiến anh khó chịu."Chị đói khát như vậy sao?" Chung Tình mặc kệ, chuyên tâm lái xe."Chị...." Tiểu Duệ đột nhiên thấp giọng, lại hơi dừng một chút."Cái gì?" Bộ dạng muốn nói lại thôi ấy, khiến Chung Tình chú ý."Chị không phải là chia tay với Trung Hiếu’ chứ?" A, Chung Tình khẽ cười trong lòng, "Trung Hiếu" là ngoại hiệu mà Tiểu Duệ gọi bạn trai trước của cô. Tiểu Duệ vừa nghe tên của hắn liền cười mãi, thời nay sao lại còn cái tên chọc cười như vậy, còn tinh trung đền nợ nước nữa. Sau đó biết được hắn đến từ Đài Loan, Tiểu Duệ liền hiểu rõ, quả nhiên là một trái tim trung hiếu, sau này chứng minh tên cũng giống như người. Vệ Tinh Trung không chỉ có trung mà còn hiếu, đối với mẹ nói gì nghe nấy. Mẹ nói không được rời khỏi Mỹ, hắn còn có thể cùng Chung Tình thương lượng, ở lại nước, hoàn toàn không có suy nghĩ của mình. Hơn nữa mẹ nói không thích Chung Tình, hai người bình thản chia tay."Ừm." Chung Tinh ngẫu nhiên nhớ tới Vệ Tinh Trung, đơn giản đến ngốc nghếch. Nhưng mà, rời khỏi hắn, cô không hề có chút thống khổ, hoàn toàn ngược lại với vẻ thống khổ của hắn, chỉ là trước mặt mẹ không dám nói ra."Cám ơn trời đất, mắt của chị rốt cuộc cũng bình thường." Tiểu Duệ ở một bên cảm thán, Chung Tình tiếc là mình không có BS 1, tiểu tử này ngày càng không biết lớn Duệ còn đổ thêm dầu vào lửa, "Sao thế, nói vậy không đúng sao? Ngay cả mẹ cũng nói anh ta không được, lú nào cũng ngẩn ngơ." Anh không thích "Trung Hiếu", khuyên chị vài lần không có kết quả, đành phải thôi. Dù sao sớm hay muộn họ cũng sẽ chia tay, quả nhiên anh đoán đúng. Chị vài năm nay toàn chọn phải người có vấn đề, thật sự là làm anh cũng cảm thấy khổ sở."Bề ngoài chỉ là thứ yếu, bên trong mới quan trọng." Vệ Tinh Trung như thế nào cũng là kỹ sư phần mềm, mỗi ngày đều ngồi đối diệnv ứoi máy tính đương nhiên sẽ có chút buồn tẻ."Dù sao, chị hiện tại độc thân, cũng nên nhanh lên, chọn một danh sách về, để bố tham khảo một chút." Tiểu Duệ hơi dựa đầu lên vai cô, giống như trước đây, thật sự làm cô hoài Tình cười cười đập vào đầu em trai, "Chuyện của chị không cần em lo, em nhanh chóng giúp Chung gia sinh con trai đi." Dù sao cô cũng là con gái, hương khói Chung gia không đến lượt cô quan tâm, có thể tự do thì cần phải tự do."Tuân lệnh. Nhưng mà, em cũng không hy vọng khi con em gọi, chỉ có kêu bác gái chứ không có bác trai." Tiểu Duệ vừa xoa gáy vừa Tình chán nản lắc đầu, thật là khó bảo. Không phải tên này bị bố mẹ bí mật hạ lênh, phái nó đến để giục cô kết hôn chứ?Nhưng cảm giác quan tâm này thật sự rất tuyệt, khóe miệng Chung Tình cười mỗi lúc một sâu, về nhà thật tốt.*Sáng sớm hôm sau, Chung Tình ăn mặc chỉnh tề, lái xe đến công ty Sĩ vào tòa nhà, cô nhìn thấy rất nhiều người đứng đợi thang máy. Chung Tình đứng phía sau mọi người, hiện giờ còn sớm, cô cũng không nóng máy đến, cả đám người lao vào trong. Chung Tình đành phải đợi lần tiếp theo. Thang máy lại xuống lần nữa, Chung Tình đi vào, hoàn hảo, vẫn còn một chỗ ở cuối. Chung Tình đứng thẳng lưng, không gian này quả thật quá nhỏ, vai chạm vai chân chạm chân, cô cảm thấy có chút không thoải thang máy chậm rãi đóng lại, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng la hét "Chờ chút, chờ chút!"Chung Tình phản xạ có điều kiện đưa tay nhấn nút mở cửa, ở nước ngoài đây là hành động lịch sự khi đi bằng thang máy. Cửa lại lần nữa mở ra, một bóng đen vụt vào, có thể là chạy quá nhanh, không đứng vững kịp, cả người đổ về trước mặt Chung Tình dùng túi xách chắn phía trước, ngăn cách mình và người kia. Người đó vất vả đứng thẳng lên, "Xin lỗi, xin lỗi." Chung Tình lúc ấy mới nhìn rõ cậu ta, thanh xuân chính mậu, đầu óc cô đột nhiên nhảy lên vài cái. Tuổi trẻ thật thanh niên kia đến bên cạnh Chung Tình, đứng song song với cô, nở nụ cười xin lỗi, "Thật sự rất xin lỗi." Chung Tình mỉm cười, "Không sao." Xin lỗi là có thể xong hết mọi việc, còn cần gì đến cảnh sát nữa? Cô hơi cười trong lòng, đây là lời nói cửa miệng của Đạo Minh Tự trong "Vườn sao băng" 2. Anh ta nói ba lần xin lỗi, cô mới nhớ tới bộ phim tầng hai mươi, anh ta cùng cô đi ra khỏi thang máy. Chung Tình nhìn anh, có chút nghi hoặc, sau đó lại nhìn anh vọt vào Sĩ Đạt, cô hiểu ra. Người này là đồng nghiệp của ông chủ giới thiệu, cô thấy ánh mắt của anh ta mở lớn, sau đó vươn tay ra, "Tôi là Chu Cần, hoan nghênh cô." Trái tim Chung Tình hơi nhảy lên, Chu Cần, tên thật có ý nghĩa, cô không tự chủ nghĩ đến Chu chủ đưa cô đến bộ phận thiết kế, giới thiệu cô như một chuyên gia, cường điệu việc cô đã làm ở nước ngoài. Chung Tình khiêm tốn nhìn ánh mắt kinh ngạc và hoài nghi của đồng nghiệp. Công việc là cần thực lực chứ không dựa vào miệng, Chung Tình một chút cũng không lo lắng mình bị nghi đầu tiên, Chung Tình liền lãnh giáo sự nhiệt tình của người nào đó. Người tên Chu Cần tiểu đệ đệ đối với nhân viên mới thật sự là vô cùng quan tâm, 24 tuổi, thuộc bộ phận chế tác. Chung Tình do dự không biết có nên nói tuổi của mình cho anh ta biết hay không, nếu anh muốn tìm một đại tỉ tỉ, cô không sao cả; còn nếu anh nghĩ muốn thể hiện với mỹ nữ, thì thật sự không cần. Nhiệt tình là tốt, nhưng tiếc là cô không thích quá nhiệt tình. Vì vậy, khi Chu Cần nói vì chuyện buổi sáng muốn mời cô đi ăn cơm, cô lịch sự từ chối. Ở nước ngoài gặp qua nhiều đàn ông chủ động, nhưng ở trong nước, cô tỉn ằng nam nữ bình thường không thể nào ngay từ lần gặp đầu tiên đã thân mật như quen biết ba năm được. Chu Cần mỉm cười ngọt ngào đầy thất vọng mà đi ba ngày, Chung tình tìm hiểu quy trình làm việc của công ty. Không quá phức tạp, ngành thiết kế nói chung chỉ là một phân ngành. Mõi người đều có một hạng mục độc lập, trừ khi là một hạng mục lớn của công ty, mọi người mới cần hợp sức lại làm. Mà danh tiếng Sĩ Đạt quả không chỉ là hư danh, nhận được hạng mục không ít, ví dụ như thực hiện một buổi biểu diễn, giới thiệu và tiếp thị sản phẩm.*Khi Chung Tình rảnh rỗi, mới chú ý suốt ba ngày nay luôn có ánh mắt chú ý nhìn cô. Xem ra các đồng nghiệp nữ không hề chấp nhận cô, Chung Tình cười cười, trong môi trường làm việc, không nhất định là cùng giới tính, có khi khác phái lại càng dễ dàng thành bạn Cần tuy rằng bị Chung Tình cự tuyệt, lại vẫn như cũ không hề giảm nhiệt tình, thậm chí còn dùng tình cảm bạn bè mời Chung Tình căn cơm trưa. Họ nghe ông chủ nói cô mới từ nước ngoài về, đều xung phong nhận việc dẫn cô đi ăn món gì đó độc đáo. Chung Tình nghĩ hơi cười, họ đều là nhỏ tuổi hơn cô, vfi cái gì lại đối tốt với cô như vậy?Cô cẩn thận quan sát các nữ nhân viên trong công ty, hầu hết đều rất xinh đẹp, tuổi cũng còn trẻ. Đám tiểu tử này không tán tỉnh mấy cô gái này, lại hứng thú với cô như vậy. Sau đó, cô xem như hiểu ra, tính cách các cô nhân viên này đều rất mạnh mẽ, ánh mắt cũng cao ngạo, nghe họ nói chuyện phiếm cũng hiểu được, họ không có hứng thú với đám tiểu tử này, mà phải là những người cấp cao trong công ty, tinh anh tài tuấn. Thì ra, bây giờ các cô gái trẻ ánh mắt đều rộng lớn như vậy. Chung Tình chỉ có thể lắc đầu thầm than. Chỉ là, cô trước mắt còn muốn làm việc, không có kế hoạch yêu đương, nhóm tiểu đệ đệ này, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi!*Thật vất vả, cuối cùng cũng đến cuối Tình đeo túi định ra ngoài. Tiêu Tố Tâm gọi cô lại, "Hôm nay không phải đcnghỉ sao?" Chung Tình vừa đi giày vừa nói, "Con đến nhà Chu Đồng." Mẹ trầm ngâm nghĩ một chút, "Được, đi sớm về sớm. Hôm nay Mạnh gia đến đây." Chung Tình ánh mắt nhất định, chậm rãi đứng lên, "Được, con sẽ về sớm." Biểu tình của mẹ, có phải nói là Mạnh Tưởng cũng đến không?Chung Tình khẽ hôn lên má mẹ, "Con đi đây." Nói xong xoay người Tình lại mang theo một đống thực phẩm dinh dưỡng vào Chu gia. Cũng không nghĩ đến, ở Chu gia lại gặp phải một người ngoài ý muốn, Mạnh Chu kéo cô vào trong phòng, Mạnh Tưởng đang cùng bác Chu chơi cờ vua, nhìn thấy cô mỉm cười gật gật đầu. Chung Tình chào bác Chu, đặt các thứ lên bàn, biểu tình có chút khô khan. Trùng hợp như vậy, anh cũng đến thăm bố mẹ Chu Tình vào phòng bếp pha trà, lặng lẽ nói với dì Chu, "Sớm biết anh ta đến, ngày mai con mới đến." Dì Chu vuốt vuốt đầu cô hỏi, "Vì sao?" "Như vậy thì, thứ bảy và chủ nhật đều có người đến chơi với dì và bá." Chung Tình nhẹ nhàng nói, khóe mắt vụng trộm liếc ra ngoài. Nghe được tiếng bác Chu bên ngoài nói, "Cẩn thận." Dì Chu nở nụ cười, "Nếu hai đứa đồng ý, ngày mai lại cùng nhau đến." Nói xong liền kéo cô ra ngoài. Chung Tình nuốt xuống câu cuối cùng, lại cùng nhau đến, tốt nhất là không hôm đó, Mạnh Tưởng chơi cờ cùng bác Chu, Chung Tình ngồi nói chuyện với dì Chu, ngẫu nhiên bác Chu và Mạnh Tưởng nói về cái gì, nhắc tới Chung Tình, Chùng Tình liền tham gia nói chuyện. Nếu không, cô chỉ im lặng ngồi bên cạnh dì Chu, nghe dì kể chuyện. Chung Tình đưa mắt ngắm nhìn Mạnh Tưởng, anh chuyên tâm chơi cờ với bác Chu, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu cũng rất ôn hòa, tính tình chậm rãi, cùng với con người vội vàng trước kia của anh thật sự rất khác. Chung Tình có khi nghĩ đến ngẩn người, dì Chu gọi vài tiếng, cô mới lên tiếng trả đó, thấy Mạnh Tưởng chơi luôn thua. Chung Tình cười cười, có lẽ anh cố ý thua, người này chưa bao giờ dễ dàng nhận thua, bây giờ trưởng thành, đã học được cách nhường thích1 BS Là Bullshit +___< ai không biết có thể tra từ điển2 Đạo Minh Tự trong "Vườn sao băng" A, đừng nói là không biết a. Ta thì ta không biết thật do ta chỉ khoái Hana Yori Dango của Nhật thôi, không thích cả Vườn sao băng lẫn BOF

cả đời chỉ cần một người là em